| Nếu Thầy có mặt ở đây | |
Bài Giảng Thánh Lễ An Táng | |
NHẬP: Nếu Thầy có mặt ở đây... nghe như trong lời nói của Matta một sự xót xa, cay đắng trộn lẫn với niềm nuối tiếc về cuộc ra đi của người em thân yêu là Lazarô. Đây cũng có thể là tâm trạng của (ông , bà ...) và những người thân khi phải chứng kiến cuộc ra đi rất bất ngờ vội vàng của ông, bà... Ao ước là vậy, nhưng niềm tin mời gọi chúng ta nhìn ra cuộc ra đi (ông, bà..., không phải là một cuộc mời xa thân xác, mà còn là một cuộc giải thoát, là lời mời gọi bà bước vào chốn vĩnh hằng với Ngài, sau một đời đã hết lòng tín trung và phục vụ Chúa như một người môn đệ. GIẢNG: Hơn một lần chúng ta đã từng nghe ai đó hát: “Mẹ già như trái chín cây. Gío lay mẹ rụng con sợ mồ côi” nỗi sợ hãi và niềm bất hạnh mồ côi kia, hôm nay đã xảy ra với (ông, bà...), và những người thân trong gia đình. Nó không chỉ để lại một sự thiêu đốt và trống vắng mà còn là sự mất mát chẳng gì có thể bù đắp. Nó lệnh cho những người ở lại cảm thấy quay quắt đến da diết và tê tái. Vết thương lòng vừa lớn vừa sâu, không dễ gì có thể lành được. Đã mấy ai vượt qua đoạn trường này một cách bình thảng và nhẹ nhàng. Đọc được điều đó, nên từ xưa trong Cựu Ước tiên tri Isaia, Thiên Chúa đã từng gióng lên những lời đầy an ủi: “Thiên Chúa sẽ lau khô lệ sầu, sẽ không còn rên siết khóc than...” Phải, nước mắt sẽ còn chảy mãi và chiếc khăn tang sẽ chảy dài trên khuôn mặt, bao lâu sự chết chưa bị loại trừ và thần chết chưa bị đánh bại. Thế nhưng hôm nay phải, mọi sự đã thay đổi bởi sự xuất hiện của Đức Kitô, Đấng Cứu Thế. Sự hiện diện của Ngài bên cạnh nấm mồ của Lazarô bạn thân không hề dừng lại nơi những giọt nước mắt khóc thương, buồn nhớ. Bởi Ngài đã lớn tiếng gọi người chết: “Lazarô, hãy ra khỏi mồ” và người chết đã đi ra, tay chân còn quấn bởi khăn và vải. Ngài còn nói tiếp: “Hãy cởi khăn và vải cho anh để anh ta đi” Ai có thể tháo cởi những trói cột của âm phủ, của sự chết nếu không phải là Đấng đã đến tiêu diệt thần chết nhờ vào hy tế của thập giá: “Khi nào Ta bị treo lên, Ta sẽ kéo mọi sự lên cùng Ta” Vậy là thay cho những giọt nước mắt của mất mát, của chia ly, giờ đây là những giọt nước mắt của sum họp, của tái ngộ, của hạnh phúc. Đây chính là kết qủa lạ lùng của điều mà Ngài gọi là niềm tin, như chính Ngài khẳng định: “Matta, nào Thầy đã chẳng nói với con rằng. Nếu con tin, con sẽ thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Vinh quang ấy, hôm nay Ngài đang ưu ái dành cho người con, người môn đệ trung tín là (ông, bà...), mà chúng ta đang hiệp dâng thánh lễ. Nhìn vài cuộc ra đi vội vã của (ông, bà) không ít người đã phát biểu: Chết như (ông, bà...) thật sướng. Khi nói điều này, nhiều người chỉ nghĩ đến cuộc ra đi không đau đớn và cũng chẳng phiền hà đến ai, nhất là người thân. Chứng kiến cảnh nhiều người phải bị sâu xé từng ngày (bởi căn bệnh ung thư hay bị liệt giường...) từ năm này qua năm khác, nhất là nhiều khi vì nghèo chạy ngược chạy xuôi để vay nợ mà chữa bệnh, ai trong chúng ta lại không cảm thấy não lòng, cay đắng. Tuy nhiên, cái sướng mà chúng ta nghĩ về cuộc ra đi trống vắng của (ông, bà..) làm sao có thể bì được với cái hạnh phúc mà có được đời sống thiêng liêng. Ngay trước lúc ra đi, trong vòng tay của (chồng con...ông, bà) đã được lãnh nhận các bí tích sau hết một cách hết sức là sốt sắng và tỉnh táo. Hơn nữa, sự hiện diện đông đảo của người thân và cộng đoàn giáo xứ trong lúc tẩm liệm, khi cầu kinh phúng điếu và đặc biệt trong thánh lễ hôm nay, đã nói lên sự gần gũi và quý mến mà mọi người dành cho linh hồn quá cố. Tất cả là bằng chứng sống động của một đời môn đệ trung tín và của những tháng năm âm thầm phục. Thật vậy, có thành công nào mà không mua bằng vất vả, lao nhọc. Có hạnh phúc nào mà không trả bằng nước mắt và hi sinh? Chân lý Chúa dạy : “Qua đau khổ đến vinh quang” rất đúng với hòan cảnh của bà: Nhà nghèo, con cái đông, lại phải lo tiền bạc hàng tháng cho con đi học. Trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng khiến cho bà có lúc phải rơi vào cảnh túng thiếu nợ nần. Thế nhưng nhờ tằn tiện chắt chiêu, bà đã cùng chồng và con cái trú nắng che mưa. Vất vả khó khăn phần xác làm sao so sánh với cay cực về tinh thần. Cha mẹ sinh con trời sinh tánh. Đâu phải đứa nào cũng dễ bảo, dễ nghe, biết thờ cha kính mẹ. Sự ngỗ nghịch và đôi khi ngang bướng của con cái đã để lại trong bà nhiều tủi cực cay đắng. Vậy mà bà chẳng bao giờ mở miệng than trách chỉ biết cầu nguyện và dâng cho Chúa, trong mỗi giờ lễ sáng, kinh chiều. Càng đau khổ bà càng bám chặt vào Chúa, với niềm tin là Chúa sẽ an ủi và đưa dẫn con cái trở về. Mệt mỏi về thể xác lo lắng về tinh thần, vậy nhưng bà vẫn âm thầm chịu đựng. Niềm tin giúp bà vượt qua những thử thách, còn tiếp thêm cho bà sức mạnh để hoàn thành ơn gọi một người giáo dân, tông đồ giáo xứ. Thật vậy, để ông Gioan yên tâm lo việc của Chúa và phục vụ cho công đoàn, nhất là những gia đình có tang chế bà đã tự mình đảm nhận hết mọi công việc của ông trong gia đình: Suốt 14 năm về nhận giáo xứ, được mấy tối ông ngủ ở nhà với vợ con và gia đình. Vì công việc chung đôi khi gặp hiểu lầm hay trái ý, khi về đến nhà ông Gioan làm sao không khó chịu và bực nhọc. Những lúc ấy bà lại động viên, an ủi, khích lệ để ông vẫn tiếp tục với công việc phục vụ của mình. Vì vậy có thể khẳng định rằng : Những đóng góp công sức và phục vụ của ông Gioan dành cho giáo xứ và gia đình, có một nửa là công sức của bà Matta. Các gia đình biết ơn bà, giáo xứ hết lòng trân trọng những đóng góp to lớn nhưng rất âm thầm của bà. Thay mặt cho các gia đình và cả giáo xứ, tôi không chỉ bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc mà còn tuyên dương về tất cả hi sinh và cống hiến trong âm thầm của bà dành cho giáo xứ, cho các gia đình. Một con người đã dám từ bỏ bản thân vì hạnh phúc gia đình của người khác, của giáo xứ, chắc chắn không chỉ đáng được ân thưởng trước mặt thế gian, nhưng còn phải được chia sẻ hạnh phúc thiên đàng như chính Chúa đã từng hứa: “Ai từ bỏ cha mẹ, vợ con, anh em và mạng sống mình vì ta và vì Phúc âm thì được gấp trăm ở đời này và đời sau còn được hưởng hạnh phúc đời đời”. Amen. | |
| Last Updated: 09/12/2012 | |